Ngọc Việt

Lời: Bài hát: Ta là ai?

Sáng tác: Ngọc Việt

TA LÀ AI

Ta là đất ươm mầm sự sống
Chở mùa xanh qua những tháng ngày
Ôm hạt giống nảy chồi hy vọng
Nuôi yêu thương lớn dậy từng ngày.
Ta là nước hòa vào biển cả
Trăm con sông gặp một đại dương
Mang mát lành theo ngàn con sóng
Tưới yêu thương xanh thắm cho đời.

Ta là gió vén mây đón nắng
Mang hương đồng qua khắp nẻo xa
Đưa tiếng gọi ngàn ngàn năm trước
Khắc trong tim khúc hát thiết tha.
Ta là lửa thắp hồng nhân thế
Sưởi lòng người qua những gian nan
Soi bóng tối những ngày lạc bước
Dẫn con người về phía bình an.

Ta là con của Trời của Phật
Ta là con của Mẹ của Cha
Mang ân nghĩa đất trời sâu nặng
Mang tình người sưởi ấm nhân gian.
Ta là con của Trời của Phật
Ta là con của Mẹ của Cha
Mang ân nghĩa đất trời sâu nặng
Mang tình người sưởi ấm nhân gian.

Ta là giọt máu đào tạo hóa
Hợp tinh cha huyết mẹ sinh thành
Âm với dương hòa trong ngũ hành
Kết nên một kiếp nhân sinh này.

Trong thân ta có trời có đất
Có nước nguồn có gió có lửa thiêng
Có cốt Phật cốt Tiên soi sáng
Có cốt linh tỏa ánh diệu huyền.
Nên phải sống chân thành ngay thẳng
Biết cúi đầu cảm tạ nhân duyên
Biết gìn giữ những điều cao đẹp
Để tâm mình luôn sáng như đèn.

Ta đi hết những mùa dâu bể
Tóc bạc rồi vẫn nhớ chẳng quên
Được làm người là điều quý nhất
Giữa đất trời vô tận mênh mông.
Quyết giữ lấy Phật tâm trong sáng
Giữ chân tâm giữa vạn đổi dời
Để khi khép hành trình nhân thế
Gieo hạt lành cho muôn kiếp về sau.
Gieo hạt lành...
Cho muôn kiếp về sau...